Bị mẹ chồng mắng bòn rút cho nhà ngoại vì vài gói đồ ăn, nàng dâu âm thầm làm ngay điều này mỗi bữa cơm

Mỗi lần thấy Thủy gói đồ ăn cho em gái mang về là mẹ chồng cô lại nhíu mày không hài lòng, bà cho rằng con dâu đang bòn rút của nhà chồng.

Thời gian đầu sau khi mới cưới xong, vợ chồng Thủy làm việc và ở trên thành phố còn mẹ chồng cô vẫn sống ở quê. Người ta bảo xa thơm gần thối quả không sai, lúc đó mối quan hệ của cô và mẹ chồng khá tốt. Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi bà chuyển lên sống cùng vợ chồng con trai để tiện chữa bệnh.

Hàng ngày, chồng Thủy đi làm về sớm hơn nên anh tranh thủ nấu nướng dọn dẹp còn cô sẽ rửa bát và giặt quần áo. Mẹ chồng cô lúc đầu thì lườm nguýt nhưng về sau thấy ngày nào con dâu đi làm về cũng chỉ ngồi vào bàn ăn nên bà khó chịu ra mặt:

– Là người phụ nữ trong nhà, dù bận đến mấy thì cũng phải biết đường về lo lắng cơm nước chứ ai lại để chồng làm hết thế kia! Mẹ không phải nói ác nhưng có ngày nó chán đấy con ạ!

– Dạ. Công việc của con bận quá với cả anh ấy nấu nướng thì con dọn rứa chứ con có bắt anh ấy phải làm hết đâu ạ. Vợ chồng chia sẻ việc nhà như thế cũng bình thường mà mẹ.

– Bận thì cũng phải cố sắp xếp. Mẹ là mẹ không đồng ý chuyện đàn ông vào bếp đâu.

Và từ sau hôm đó, mẹ chồng Thủy nhất định không cho con trai vào bếp nữa. Cho dù có muộn đến mấy cũng bắt chờ cô về nấu cơm nên chiều nào cô cũng tất tả chạy ngược chạy xuôi để về lo bữa tối.

Sau đó một thời gian thì chồng Thủy đi công tác khoảng 3 tháng nên tuần nào cô cũng gọi em gái sang chơi cho đỡ buồn. Lúc về cô thường chuẩn bị cho em một ít đồ mang về ăn, mẹ chồng cô thấy thế lại nhíu mày:

 Con cho em nhiều như thế nó ở 1 mình ăn không hết lại phí ra.

– Sinh viên nghèo đói thì bằng mấy cũng hết mẹ ạ.

– Ơ. Thế tuần nào con cũng gói đồ cho em như thế à? Chồng con có biết không?

– Có chứ mẹ. Anh ấy còn bảo con lấy thêm cho em đấy ạ!

– Ối trời ơi. Thế này thì bảo sao mãi không mua nổi cái nhà để ở. Làm bao nhiêu bị anh chị em nhà vợ bòn rút hết còn đâu.

– Cái này có đáng là bao đâu mẹ. Mẹ nói thế lại mang tiếng…

Nhưng Thủy chưa kịp nói xong thì bà đã quay lưng bỏ đi rồi.

Từ đó về sau mẹ chồng Thủy để ý từng li từng tí chuyện chi tiêu của cô trong nhà như một giám sát viên vậy. Con dâu mua gì, dùng thứ gì, bỏ thứ gì đều bị bà săm soi. Ăn uống có món gì thừa là bà lại than cô tiêu hoang.

Không chỉ có thế, mẹ chồng Thủy còn kể với hàng xóm rằng cô là kiểu con dâu hoang phí, phá hại trong nhà và chỉ biết bòn về cho nhà ngoại. Quả thực cô ức lắm nhưng không làm gì được cho đến khi nghĩ ra cách tương kế tựu kế khiến bà hiểu ra.

Và từ sau hôm đó, mẹ chồng Thủy nhất định không cho con trai vào bếp nữa. Cho dù có muộn đến mấy cũng bắt chờ cô về nấu cơm nên chiều nào cô cũng tất tả chạy ngược chạy xuôi để về lo bữa tối.

Sau đó một thời gian thì chồng Thủy đi công tác khoảng 3 tháng nên tuần nào cô cũng gọi em gái sang chơi cho đỡ buồn. Lúc về cô thường chuẩn bị cho em một ít đồ mang về ăn, mẹ chồng cô thấy thế lại nhíu mày:

 Con cho em nhiều như thế nó ở 1 mình ăn không hết lại phí ra.

– Sinh viên nghèo đói thì bằng mấy cũng hết mẹ ạ.

– Ơ. Thế tuần nào con cũng gói đồ cho em như thế à? Chồng con có biết không?

– Có chứ mẹ. Anh ấy còn bảo con lấy thêm cho em đấy ạ!

– Ối trời ơi. Thế này thì bảo sao mãi không mua nổi cái nhà để ở. Làm bao nhiêu bị anh chị em nhà vợ bòn rút hết còn đâu.

– Cái này có đáng là bao đâu mẹ. Mẹ nói thế lại mang tiếng…

Nhưng Thủy chưa kịp nói xong thì bà đã quay lưng bỏ đi rồi.

Từ đó về sau mẹ chồng Thủy để ý từng li từng tí chuyện chi tiêu của cô trong nhà như một giám sát viên vậy. Con dâu mua gì, dùng thứ gì, bỏ thứ gì đều bị bà săm soi. Ăn uống có món gì thừa là bà lại than cô tiêu hoang.

Không chỉ có thế, mẹ chồng Thủy còn kể với hàng xóm rằng cô là kiểu con dâu hoang phí, phá hại trong nhà và chỉ biết bòn về cho nhà ngoại. Quả thực cô ức lắm nhưng không làm gì được cho đến khi nghĩ ra cách tương kế tựu kế khiến bà hiểu ra.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *